Tôi ngồi co ro trên chiếc ghế sofa cũ kỹ trong căn hộ nhỏ bé tại Quảng Châu, Trung Quốc. Đêm khuya khoắt, ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của tôi. Là một cô gái Việt Nam làm việc ở đây đã hai năm, tôi thường lướt news để cập nhật tin tức quê nhà và thế giới. Bất chợt, tiêu đề đập vào mắt:báo hiếp dâm trung quốc. Bài báo kể về một vụ việc kinh hoàng ở ngoại ô Thượng Hải, nơi một người phụ nữ bị tấn công dã man. Những chi tiết ghê rợn khiến tim tôi đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát ra dù phòng máy lạnh đang chạy vù vù.
Tại sao những chuyện như thế này vẫn xảy ra? Mình ở đây một mình, xa nhà, nếu có chuyện gì thì sao?Tôi run rẩy, tay chân lạnh ngắt. Không kìm được, tôi nhấc máy gọi cho Phong, người yêu tôi, cũng là kỹ sư Việt Nam làm cùng công ty. Anh ấy ở ký túc xá cách đó vài cây số.
Tại sao những chuyện như thế này vẫn xảy ra? Mình ở đây một mình, xa nhà, nếu có chuyện gì thì sao?
"Anh ơi, em sợ quá. Anh qua với em được không?" Giọng tôi lạc đi, đầy lo âu.
"Anh đến ngay đây, Lan. Đừng lo, anh sẽ bảo vệ em." Giọng Phong ấm áp, trấn an qua điện thoại.
Chỉ hai mươi phút sau, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Tôi lao ra mở, lao vào vòng tay anh. Phong cao lớn, cơ bắp săn chắc từ những buổi tập gym, ôm chặt lấy tôi. Mùi mồ hôi nhè nhẹ pha lẫn nước hoa nam tính quen thuộc xộc vào mũi, khiến tôi bình tĩnh hơn đôi chút. Anh mặc áo phông trắng bó sát, quần jeans ôm lấy đôi chân dài.
"Em đọc báo hiếp dâm Trung Quốc phải không? Anh cũng thấy tin đó rồi. Đừng nghĩ ngợi nữa, ở đây có anh mà." Anh vuốt ve mái tóc dài của tôi, dẫn vào phòng khách.
Chúng tôi ngồi sát bên nhau trên sofa. Tôi kể lại bài báo, giọng run run, tay siết chặt tay anh. Da anh ấm áp, mạch đập đều đặn truyền sang tôi như dòng suối xoa dịu nỗi sợ. Ánh mắt anh nhìn tôi đầy trìu mến, rồi dần dần chuyển sang một thứ gì đó sâu thẳm hơn – dục vọng. Nỗi sợ của tôi dường như khơi dậy bản năng bảo vệ, và cả khát khao trong anh.
Sao tự nhiên em lại thấy nóng ran thế này? Nỗi sợ đang tan biến, nhường chỗ cho một cơn sóng ấm áp lan tỏa từ bụng dưới.
Sao tự nhiên em lại thấy nóng ran thế này? Nỗi sợ đang tan biến, nhường chỗ cho một cơn sóng ấm áp lan tỏa từ bụng dưới.
Anh kéo tôi sát hơn, môi anh chạm nhẹ lên trán tôi. Hơi thở anh nóng hổi phả vào da thịt. "Em an toàn với anh rồi. Để anh xua tan hết nỗi sợ cho em." Giọng anh trầm khàn, đầy mê hoặc. Tôi ngẩng lên, môi chúng tôi chạm nhau. Nụ hôn đầu nhẹ nhàng, ngọt ngào như mật ong, vị cà phê anh uống hồi chiều còn đọng lại trên lưỡi. Rồi nó trở nên cuồng nhiệt hơn, lưỡi anh cuốn lấy lưỡi tôi, khám phá từng ngóc ngách.
Tay anh luồn vào áo ngủ mỏng của tôi, vuốt ve lưng trần. Da tôi nổi gai ốc vì xúc cảm, núm vú cứng lại dưới lớp vải lụa. Tôi rên khẽ, tiếng rên vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng máy lạnh ù ù và nhịp tim đập loạn xạ. Mùi da thịt anh, mặn mòi pha lẫn hormone nam tính, khiến tôi ướt át giữa hai đùi.
Chúng tôi đứng dậy, anh bế tôi vào phòng ngủ như một nàng công chúa. Đèn ngủ vàng vọt chiếu lên tấm ga trải giường trắng tinh. Anh đặt tôi xuống nhẹ nhàng, cởi áo phông, để lộ lồng ngực rộng với những múi cơ cuồn cuộn. Tôi đưa tay sờ, cảm nhận sức sống mạnh mẽ dưới đầu ngón tay. "Anh đẹp quá," tôi thì thầm, kéo anh xuống.
Nụ hôn tiếp tục, tay tôi lần xuống khóa quần anh. Con cặc anh đã cương cứng, căng phồng trong lớp vải. Tôi vuốt ve qua quần, cảm nhận độ nóng và độ dài ấn tượng. Anh rên rỉ, giọng khàn đặc: "Em làm anh phát điên rồi, Lan." Anh cởi hết quần áo tôi, ngắm nghía cơ thể trần truồng. Đôi vú căng tròn, núm hồng hào, lông mu đen nhánh dẫn lối xuống khe hồng hào đang rỉ nước.
Em muốn anh lắm. Muốn anh lấp đầy em, xóa nhòa mọi nỗi sợ hãi.
Em muốn anh lắm. Muốn anh lấp đầy em, xóa nhòa mọi nỗi sợ hãi.
Anh cúi xuống, ngậm lấy núm vú tôi. Lưỡi anh liếm láp, răng khẽ cắn nhẹ, gửi những luồng điện khoái lạc chạy dọc sống lưng. Tôi cong người lên, tay bấu chặt vai anh, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ. Mùi hương cơ thể tôi tỏa ra nồng nàn, quyện với mùi da anh, tạo nên thứ hương vị kích thích giác quan. Anh di chuyển xuống dưới, hôn dọc bụng, rồi đến đùi trong. Hơi thở anh phả vào âm hộ tôi, khiến tôi run bần bật.
"Anh... liếm em đi," tôi van xin, giọng lạc hẳn. Anh không chần chừ, lưỡi anh chạm vào hột le sưng mọng. Vị mặn ngọt của nước nhờn tôi lan trên đầu lưỡi anh. Anh liếm láp say mê, ngón tay luồn vào trong, móc nhẹ điểm G. Tiếng chóp chép ướt át vang lên, hòa quyện với tiếng rên dâm đãng của tôi. "Ối... anh... sướng quá!" Cơ thể tôi uốn éo, mông nhấc lên đón nhận khoái cảm.
Tôi không chịu nổi nữa, kéo anh lên. "Em muốn anh vào em ngay bây giờ." Anh mỉm cười, quỳ giữa hai chân tôi, con cặc to lớn bóng loáng đầu khấc chạm vào cửa mình. Chúng tôi nhìn nhau, mắt long lanh dục vọng. "Em sẵn sàng chưa?" anh hỏi, giọng đầy yêu thương. "Sẵn sàng, anh yêu. Em trao hết cho anh." Đó là sự đồng thuận tuyệt đối, trao gửi niềm tin.
Anh đẩy vào chậm rãi, từng phân một. Âm hộ tôi co bóp ôm chặt lấy anh, cảm giác đầy đặn khiến tôi hét lên sung sướng. Da thịt chạm da thịt, tiếng bạch bạch bắt đầu vang lên khi anh nhấp nhô. Mồ hôi nhễ nhại trên cơ thể chúng tôi, nhỏ giọt xuống ga giường. Tôi quấn chân quanh hông anh, thúc hông lên đón nhịp. "Mạnh nữa anh ơi! Em yêu anh!"
Tốc độ tăng dần, anh dập mạnh mẽ như cơn bão. Con cặc anh chạm đến tận tử cung, gửi sóng khoái lạc dồn dập. Tiếng rên của chúng tôi hòa quyện, phòng ngập trong âm thanh dâm loạn và mùi tình dục nồng nặc. Tay anh bóp vú tôi, nhéo núm, trong khi tôi cào lưng anh.Đây mới là tình yêu thực sự, tự nguyện, mãnh liệt, không một chút ép buộc.
Đây mới là tình yêu thực sự, tự nguyện, mãnh liệt, không một chút ép buộc.
Cao trào đến gần. Tôi cảm nhận tử cung co thắt, nước lũ ập tới. "Anh... em ra...!" Tôi hét lên, cơ thể giật nảy, âm hộ siết chặt anh như gọng kìm. Anh gầm gừ, dập vài nhịp cuối rồi bắn tinh nóng hổi vào sâu bên trong. Chúng tôi run rẩy trong vòng tay nhau, nhịp thở dồn dập dần bình ổn.
Anh nằm đè lên tôi, con cặc vẫn ngập trong âm hộ ấm áp. Chúng tôi hôn nhau dịu dàng, mồ hôi hòa quyện. "Cảm ơn anh, nỗi sợ đã biến mất hết rồi," tôi thì thầm, vuốt ve má anh. Anh cười, hôn lên mũi tôi. "Anh yêu em, Lan. Mình sẽ luôn bên nhau, bảo vệ nhau khỏi mọi thứ."
Chúng tôi nằm ôm nhau, lắng nghe tiếng tim đập hòa quyện. Ngoài cửa sổ, thành phố Quảng Châu vẫn sáng đèn, nhưng trong căn phòng này chỉ có bình yên và dư vị ngọt ngào của tình yêu. Bài báo hiếp dâm Trung Quốc giờ chỉ còn là ký ức xa xôi, thay vào đó là sức mạnh của sự gắn kết tự nguyện. Tôi mỉm cười, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay anh, biết rằng ngày mai sẽ là một ngày mới đầy yêu thương.