Những câu chuyện kinh hoàng vềbinh lính Nhật hiếp dâm thời loạnlan truyền khắp làng quê tôi như cơn gió độc giữa đêm khuya. Thời ấy, năm 1945, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, Nhật Bản chiếm đóng, bom đạn rơi như mưa. Làng tôi bị thiêu rụi chỉ trong một đêm, cha mẹ tôi mất tích giữa đống tro tàn. Tôi, Lan, hai mươi tuổi, chạy trốn vào rừng sâu, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Mưa rừng tầm tã, quần áo ướt sũng dính sát da thịt, lạnh buốt thấu xương. Mùi đất ẩm, lá mục xộc vào mũi khiến tôi ho sặc sụa. Tôi co ro trong một ngôi nhà hoang xiêu vẹo, cầu mong trời đất che chở.
Đêm đầu tiên, giấc ngủ chập chờn vì sợ hãi. Những lời đồn vềbinh lính Nhật hiếp dâm thời loạnám ảnh tôi: họ cướp bóc, kéo phụ nữ vào bụi rậm, tiếng kêu cứu lạc lõng giữa núi rừng. Tôi ôm chặt đầu gối, nước mắt lăn dài."Mình phải sống sót, bằng mọi giá,"tôi tự nhủ, bàn tay siết chặt con dao găm cha để lại.
"Mình phải sống sót, bằng mọi giá,"
Sáng hôm sau, tiếng lá xào xạc ngoài cửa khiến tôi giật mình. Một bóng người lảo đảo bước vào, quân phục Nhật rách rưới, máu loang trên cánh tay. Anh ta ngã quỵ xuống nền đất ẩm, hơi thở khò khè. Khuôn mặt rám nắng, đôi mắt đen sâu thẳm đầy mệt mỏi. Tôi nấp sau vách gỗ, tim đập loạn xạ.Binh lính Nhật!Nhưng anh ta không lao vào như dã thú trong lời đồn. Anh ta chỉ nằm đó, thì thầm bằng tiếng Nhật:"Mizu... mizu..."Nước. Tôi do dự, cơn khát nhân tính trỗi dậy. Lén lấy bầu nước suối, tôi đưa cho anh ta. Bàn tay anh run run chạm vào tay tôi, ấm áp lạ lùng giữa cái lạnh rừng núi.
Anh ta tên Hiroshi, hai mươi ba tuổi, bị thương vì mảnh đạn từ cuộc giao tranh với du kích. Anh biết chút tiếng Pháp từ trường học ở Tokyo, tôi thì học lỏm từ thầy giáo làng. Chúng tôi trò chuyện ngắt quãng."Tôi không phải quái vật,"anh nói, giọng trầm ấm."Chiến tranh này... tôi ghét nó. Gia đình tôi ở Nhật cũng khổ sở vì bom Mỹ."Tôi kể về làng quê tan nát, về nỗi sợbinh lính Nhật hiếp dâm thời loạn. Hiroshi cúi đầu:"Đó là những kẻ điên loạn, không đại diện cho tất cả. Tôi chỉ muốn về nhà."Chúng tôi cùng băng bó vết thương cho anh. Da anh săn chắc dưới lớp áo rách, mùi mồ hôi nam tính lẫn khói thuốc lá thoang thoảng khiến tôi đỏ mặt.
"Tôi không phải quái vật,"
"Chiến tranh này... tôi ghét nó. Gia đình tôi ở Nhật cũng khổ sở vì bom Mỹ."
"Đó là những kẻ điên loạn, không đại diện cho tất cả. Tôi chỉ muốn về nhà."
Act 2 bắt đầu khi mưa lớn kéo dài ba ngày, nhốt chúng tôi trong nhà hoang. Chúng tôi chia sẻ nắm cơm nguội và trái cây rừng. Ban ngày, Hiroshi kể chuyện Nhật Bản: hoa anh đào, núi Phú Sĩ phủ tuyết. Tôi kể về đồng lúa quê hương, những điệu dân ca ngọt ngào. Ánh mắt anh nhìn tôi ngày càng dịu dàng, như dòng suối ấm giữa mùa đông. Tay anh vô tình chạm vai tôi khi đưa củi sưởi, da thịt râm ran như điện giật."Sao tim mình đập nhanh thế này? Anh ấy không phải kẻ thù sao?"Tôi tự hỏi, nhưng nỗi sợ dần nhường chỗ cho sự tò mò, rồi khao khát.
"Sao tim mình đập nhanh thế này? Anh ấy không phải kẻ thù sao?"
Đêm thứ hai, lửa trại nhỏ tí tách, hơi ấm lan tỏa. Chúng tôi ngồi sát nhau để sưởi. Hiroshi cởi áo ngoài, để lộ thân hình vạm vỡ, những vết sẹo mờ từ huấn luyện quân sự. Tôi liếc nhìn, nuốt nước bọt. Mùi da thịt anh hòa quyện với khói lửa, quyến rũ lạ kỳ."Lan, cậu đẹp như bông sen đồng quê,"anh thì thầm bằng tiếng Pháp vụng về. Má tôi nóng bừng. Tôi ngẩng lên, môi anh cách môi tôi chỉ một hơi thở. Thời gian ngừng trôi. Rồi, như cơn bão ập đến, môi chúng tôi chạm nhau. Nụ hôn đầu ngọt ngào, vụng về, vị mặn của mồ hôi và ngọt của trái cây rừng. Lưỡi anh khám phá miệng tôi, tay vuốt ve lưng tôi qua lớp áo mỏng.
"Lan, cậu đẹp như bông sen đồng quê,"
Tôi không kháng cự. Ngược lại, bàn tay tôi ôm lấy cổ anh, kéo anh gần hơn."Mình muốn anh ấy. Đây là lựa chọn của mình, giữa thời loạn lạc này,"nội tâm tôi gào thét đầy phấn khích. Chúng tôi ngã xuống tấm lá khô, quần áo tuột dần trong tiếng thở dốc. Da anh nóng bỏng chạm da tôi, mịn màng và run rẩy. Hiroshi hôn khắp cổ tôi, xuống ngực, núm vú tôi cứng lại dưới lưỡi anh, khoái cảm lan tỏa như sóng vỡ bờ. Tôi rên rỉ, tiếng vang vọng trong nhà hoang, hòa cùng tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên.
"Mình muốn anh ấy. Đây là lựa chọn của mình, giữa thời loạn lạc này,"
Anh vuốt ve đùi tôi, ngón tay khéo léo khám phá nơi ẩm ướt nhất."Lan... đẹp quá..."anh thì thầm, mắt long lanh dục vọng. Tôi cong người, hông nâng lên đón nhận. Mùi arousal nồng nàn, hỗn hợp giữa hương rừng và thể xác chúng tôi. Anh cởi bỏ hết, thân thể trần trụi quấn lấy nhau. Tôi cầm lấy dương vật anh, cứng ngắc nóng hổi, vuốt ve khiến anh rên lên đau đớn khoái lạc."Vào đi, Hiroshi... mình cần anh,"tôi van xin, giọng lạc đi.
"Lan... đẹp quá..."
"Vào đi, Hiroshi... mình cần anh,"
Anh tiến vào chậm rãi, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn hảo. Cảm giác căng tràn, đau ngọt khiến tôi cắn môi. Chúng tôi nhịp nhàng, hông va chạm nhóp nhép, mồ hôi lấp lánh dưới ánh lửa lập lòe. Tiếng da thịt vỗ, tiếng thở hổn hển, tiếng rên rỉ hòa quyện thành bản giao hưởng dâm đãng. Tay anh bóp mông tôi, tôi cào cấu lưng anh, móng tay để lại vệt đỏ. Cao trào dâng trào, tôi siết chặt anh, cơ thể co giật trong cơn cực khoái đầu tiên. Hiroshi theo sau, phun trào nóng hổi bên trong, gầm gừ tên tôi.
Chúng tôi nằm đó, ôm ấp sau cơn bão tình ái. Hơi thở anh phả vào tóc tôi, mùi tinh dịch và mồ hôi quyện lẫn êm ái."Đây không phải hiếp dâm, mà là tình yêu bất ngờ giữa thời loạn,"tôi nghĩ, mỉm cười trong bóng tối.
"Đây không phải hiếp dâm, mà là tình yêu bất ngờ giữa thời loạn,"
Sáng hôm sau, mưa tạnh, Hiroshi phải đi. Chúng tôi trao nhau nụ hôn chia ly đẫm nước mắt."Hẹn gặp lại ở thế giới không chiến tranh,"anh nói. Tôi nhìn anh khuất bóng sau rừng cây, lòng đầy ký ức. Những ngày ấy, giữa nỗi sợbinh lính Nhật hiếp dâm thời loạn, tôi tìm thấy niềm vui xác thịt và tâm hồn đích thực. Chiến tranh kết thúc không lâu sau, nhưng câu chuyện của chúng tôi mãi là ngọn lửa ấm áp trong tim tôi, nhắc nhở rằng tình yêu có thể nảy nở từ tro tàn.
"Hẹn gặp lại ở thế giới không chiến tranh,"