Đêm khuya khoắt, khi hai đứa con đã chìm sâu vào giấc ngủ, Lan ngồi một mình bên bàn bếp, ánh sáng màn hình laptop hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của cô. Những ngày làm mẹ đầy trách nhiệm đã khiến cô quên mất bản thân mình là ai.Arretons de culpabiliser les parents, cụm từ tiếng Pháp ấy chợt lóe lên trong đầu cô từ bài viết trên blog yêu thích. Dừng lại việc tự trách móc cha mẹ đi, hãy sống cho chính mình. Lan mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím, tim đập nhanh hơn khi nghĩ về chồng mình, Minh.
Anh đang ở phòng khách, tiếng ti vi văng vẳng vọng ra, chương trình tài liệu về du lịch mà anh thích. Họ đã kết hôn tám năm, hai đứa con ba tuổi và năm tuổi, cuộc sống xoay quanh sữa bột, tiếng khóc đêm và lịch học mẫu giáo. Lan yêu Minh, nhưng gần đây, những cái chạm tay vô tình cũng khiến cô giật mình, như thể dục vọng là thứ tội lỗi. Cô nhớ mùi da thịt anh, vị mặn của mồ hôi sau những lần yêu đương cuồng nhiệt thời mới cưới. Giờ đây, mỗi khi con cái ngủ say, cô lại tự hỏi:Mình có quyền không?
Mình là mẹ, nhưng mình cũng là đàn bà. Arretons de culpabiliser les parents. Đừng tự hành hạ nữa, Lan ơi.
Cô đứng dậy, bước nhẹ nhàng ra phòng khách. Minh ngẩng đầu, nụ cười ấm áp nở trên môi. "Em chưa ngủ à? Mai con bé lại dậy sớm đấy." Giọng anh trầm ấm, khiến lồng ngực Lan rung động. Cô ngồi xuống bên anh, đầu tựa vào vai. Mùi nước hoa quen thuộc hòa quyện với mùi nam tính thoang thoảng từ áo sơ mi, làm cô rạo rực. "Anh ơi, em đọc được một câu hay lắm.Arretons de culpabiliser les parents. Nghĩa là dừng việc làm cha mẹ cảm thấy có lỗi đi. Mình cứ sống vì con cái, quên mất nhau mất rồi."
Minh quay sang, tay vuốt nhẹ mái tóc cô. "Em nói đúng. Anh cũng nhớ em lắm, Lan. Những đêm mình từng quấn quýt nhau đến sáng." Ánh mắt anh tối sầm dục vọng, bàn tay siết chặt hơn. Lan cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh lan tỏa qua lớp vải mỏng, núm vú cô cứng lại dưới áo ngủ. Tim cô đập thình thịch, tiếng tích tắc đồng hồ như thúc giục. Họ nhìn nhau, không lời, chỉ có hơi thở dồn dập.
Minh kéo cô vào lòng, môi chạm môi. Nụ hôn đầu tiên nhẹ nhàng, rồi dữ dội hơn, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, vị cà phê còn đọng lại từ tách anh uống tối. Lan rên khẽ, tay ôm chặt gáy anh, mùi da thịt anh xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan. Họ đứng dậy, tay trong tay, lặng lẽ bước về phòng ngủ, cánh cửa khép lại êm ru, khóa nhẹ nhàng để không đánh thức ai.
Trong phòng, ánh trăng lọt qua rèm cửa, chiếu lên giường đôi. Minh cởi áo cho cô, chậm rãi, ngắm nhìn cơ thể vợ sau bao ngày mệt nhọc. Da cô trắng mịn, núm vú hồng hào dựng đứng dưới không khí se lạnh. "Em đẹp quá, Lan. Anh thèm em đến phát điên." Giọng anh khàn đục, tay vuốt ve từ vai xuống eo, cảm giác da thịt trơn tru khiến anh run rẩy. Lan cởi áo anh, ngực rộng rắn chắc, mùi mồ hôi nam tính quyện với xà phòng tắm, khiến cô ướt át giữa hai đùi.
Họ ngã xuống giường, Minh hôn khắp cổ cô, liếm láp xương quai xanh, rồi xuống ngực. Miệng anh ngậm lấy núm vú, mút mạnh, lưỡi xoáy tròn, tiếng chụt chụt vang lên dâm đãng trong không gian yên tĩnh. Lan cong người, tay bấu chặt ga giường,mình đang làm mẹ, nhưng giờ mình là người tình. "Anh... mạnh nữa đi," cô thì thầm, giọng lạc đi vì khoái lạc. Tay cô lần xuống, nắm lấy dương vật anh đã cương cứng, ve vuốt từ gốc đến đầu khấc, cảm nhận mạch máu đập rần rật dưới da thịt nóng bỏng.
Arretons de culpabiliser les parents. Đây là quyền của mình, của chúng mình. Đừng nghĩ ngợi nữa.
Minh lật cô nằm sấp, hôn dọc sống lưng, tay luồn xuống xoa bóp mông tròn lẳn. Ngón tay anh trượt vào khe âm hộ ướt nhẹp, xoa nhẹ hột le, khiến Lan rên rỉ lớn hơn. Tiếng nước nhờn tứa ra kêu nhóp nhép, mùi dâm dục lan tỏa trong phòng, hòa quyện với hương hoa sữa thoảng từ cửa sổ. "Em ướt hết rồi, Lan. Anh muốn em quá." Anh thì thầm, ngón tay ra vào chậm rãi, móc cong chạm điểm G khiến cô run bần bật, nước nhờn chảy dài xuống đùi.
Lan quay lại, đẩy anh nằm ngửa. Cô ngồi lên bụng anh, cọ xát âm hộ vào thân dương vật cứng ngắc, cảm giác nóng bỏng ma sát khiến cả hai cùng rên. "Em muốn cưỡi anh, Minh ơi." Cô nâng hông, cầm lấy cu anh, từ từ ngồi xuống. Đầu khấc chui vào, căng tràn, rồi toàn bộ chiều dài lấp đầy cô. Lan nhắm mắt, cảm nhận từng thớ thịt ôm chặt lấy anh, tiếng da thịt va chạm bắt đầu vang lên khi cô nhấp nhô.
Nhịp điệu dần nhanh, Minh ngồi dậy ôm cô, tay bóp mông hỗ trợ, môi ngậm vú cô mút lấy mút để. Tiếng thở hổn hển, tiếng rên khoái lạc hòa quyện, mồ hôi túa ra lấp lánh dưới trăng. Lan cưỡi nhanh hơn, hột le cọ xát vào mu anh, khoái cảm dâng trào như sóng vỡ. "Anh... em sắp... aaaa!" Cô hét khẽ, cơ thể co giật, âm đạo siết chặt dương vật anh, nước lưỡi heo tuôn ra ướt đẫm.
Minh lật cô nằm dưới, dập mạnh mẽ, từng cú nhấp sâu tận tử cung. Tiếng bạch bạch da thịt vang vọng, anh gầm gừ, "Anh ra đây, Lan!" Dòng tinh nóng hổi phun trào, lấp đầy cô, tràn ra ngoài theo nhịp rút lui. Họ ôm chặt nhau, thở dốc, mồ hôi hòa quyện, mùi tình dục nồng nàn bao trùm.
Sau cơn cực khoái, họ nằm bên nhau, tay vuốt ve nhẹ nhàng. Minh hôn trán cô. "Cảm ơn em, vì đã nhắc anh về điều đó.Arretons de culpabiliser les parents. Từ nay, mình sẽ yêu nhau nhiều hơn, không áy náy nữa." Lan mỉm cười, đầu tựa ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn. Ngoài kia, gió đêm thì thầm, con cái ngủ yên. Cô cảm thấy trọn vẹn, như người phụ nữ thực thụ trở lại.
Sáng hôm sau, khi lũ trẻ dậy, Lan pha sữa cho chúng, nụ cười rạng rỡ hơn. Minh ôm eo cô từ phía sau, thì thầm "Tối nay tiếp nhé?" Cô gật đầu, lòng đầy hy vọng. Cuộc sống cha mẹ không phải gánh nặng, mà là nền tảng để yêu thương mãnh liệt hơn.Arretons de culpabiliser les parents– khẩu hiệu ấy giờ là kim chỉ nam cho họ.
Những đêm sau, họ lặp lại, khám phá nhau với đam mê mới. Lần thì Minh liếm láp âm hộ cô đến run rẩy, lưỡi anh quét sạch nước nhờn ngọt ngào, ngón tay móc sâu khiến cô phun nước. Lần thì Lan bú cu anh, miệng ngậm chặt, lưỡi liếm đầu khấc mặn chát, tay sục nhanh đến khi anh bắn đầy miệng cô. Mỗi lần đều consensual, đầy yêu thương, xóa nhòa mọi tội lỗi tự áp đặt.
Giờ đây, Lan viết blog của riêng mình, chia sẻ câu chuyện, khuyến khích các bậc cha mẹ: Hãy yêu, hãy sống. Cơ thể rung động dưới bàn tay người thương, tiếng rên vang vọng trong đêm, mùi dục vọng quyện vào không khí gia đình – đó mới là cuộc sống trọn vẹn.