Đêm muộn ở thư viện trường đại học, ánh đèn neon vàng vọt hắt lên những kệ sách cao ngất, tạo nên không gian yên tĩnh đến lạ thường. Tôi, Lan, một sinh viên năm ba khoa Công nghệ Thông tin, ngồi cắm cúi trước màn hình laptop, ngón tay lướt trên bàn phím một cách tuyệt vọng.Bài toán sinh viên trong Javanày đang hành hạ tôi. Nó yêu cầu viết chương trình quản lý danh sách sinh viên: thêm, xóa, tìm kiếm theo điểm số. Code cứ lỗi mãi, con trỏ chuột nhấp nháy chế nhạo sự bất lực của tôi. Mùi cà phê nguội ngắt từ ly nhựa lan tỏa, hòa quyện với mùi giấy cũ từ sách vở xung quanh. Tim tôi đập nhanh vì deadline mai, và tôi biết mình sắp thua cuộc.
Bất chợt, tiếng bước chân nhẹ vang lên từ hành lang. Huy, anh chàng cùng lớp nổi tiếng với những dự án Java xuất sắc, xuất hiện như cứu tinh. Anh cao ráo, mái tóc hơi rối, đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên sự thông minh. "Lan vẫn còn đây à? Bài toán sinh viên trong Java khó thế sao?" anh hỏi, giọng trầm ấm khiến không khí đột ngột ấm áp hơn. Tôi ngẩng đầu, mỉm cười gượng gạo. "Ừ, em mắc kẹt ở phần sắp xếp danh sách theo GPA. ArrayList cứ báo lỗi NullPointerException hoài."
Sao anh ấy lại đến đây lúc này? Mình đang rối bù, mà nhìn anh ấy thế này, tim cứ đập lệch nhịp. Đừng nghĩ lung tung, Lan ơi, tập trung vào code đi.
Huy kéo ghế ngồi sát bên tôi, vai anh chạm nhẹ vai tôi, một luồng hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng. Anh cúi xuống màn hình, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng xộc vào mũi tôi – hỗn hợp gỗ thông và chút cay nồng. "Để anh xem. Ồ, chỗ này em quên initialize object SinhVien rồi. Đây, sửa thế này nhé." Ngón tay anh lướt trên bàn phím, code chạy mượt mà. Tôi reo lên vui mừng, tay vô thức vỗ nhẹ cánh tay anh. Da anh săn chắc dưới lớp áo sơ mi, khiến tôi giật mình rút tay lại.
Chúng tôi tiếp tục làm việc, nhưng không khí dần thay đổi. Thư viện vắng tanh, chỉ còn tiếng gõ phím lách cách và tiếng thở đều đặn của cả hai. Mỗi lần anh giải thích, đầu anh lại nghiêng sát hơn, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi, mang theo vị bạc hà từ kẹo cao su. Tôi cảm nhận được nhịp tim anh đập nhanh qua lớp áo, đồng bộ với nhịp tim mình. "Cảm ơn anh nhiều lắm, Huy. Không có anh, em toi chắc rồi," tôi thì thầm, mắt nhìn sâu vào mắt anh.
Anh mỉm cười, bàn tay đặt nhẹ lên tay tôi. "Không có gì. Anh thích giúp em mà. Lan thông minh lắm, chỉ cần chút hướng dẫn thôi." Cái chạm ấy như điện giật, da tôi nổi gai ốc. Chúng tôi im lặng một lúc, ánh mắt khóa chặt. Rồi, như thể cả hai cùng chờ đợi, anh cúi xuống, môi anh chạm môi tôi. Nụ hôn đầu nhẹ nhàng, ngọt ngào như mật ong, vị bạc hà lan tỏa trên đầu lưỡi. Tôi đáp lại, tay vòng qua cổ anh, kéo anh sát hơn. Mùi da thịt anh quyện với mùi mồ hôi nhẹ từ giờ làm việc khuya, kích thích mọi giác quan.
Chúng tôi rời thư viện trong im lặng hồi hộp, tay trong tay đi về ký túc xá của tôi. Cửa phòng khép lại, không gian nhỏ bé trở nên riêng tư, nóng bỏng. Ánh đèn bàn mờ ảo chiếu lên giường đơn, rèm cửa sổ lay động nhẹ theo gió đêm. Huy ôm tôi từ phía sau, môi anh lướt dọc cổ tôi, thì thầm: "Lan, anh muốn em từ lâu rồi. Bài toán sinh viên trong Java chỉ là cái cớ thôi." Tôi quay lại, cởi nút áo anh, cảm nhận lồng ngực rộng lớn, cơ bắp cuồn cuộn dưới đầu ngón tay. Da anh nóng ran, mịn màng như nhung.
Mình đang làm gì vậy? Nhưng cảm giác này... tuyệt vời quá. Anh ấy khiến mình tan chảy, mọi lo lắng về code tan biến hết.
Anh nhẹ nhàng đẩy tôi nằm xuống giường, áo tôi trượt khỏi vai, để lộ làn da trắng mịn. Môi anh khám phá từng centimet: từ cổ xuống ngực, lưỡi anh vuốt ve núm vú tôi, khiến chúng cứng ngắc trong khoái cảm. Tôi rên rỉ khẽ, tiếng rên vang vọng trong phòng yên tĩnh, hòa quyện với tiếng thở dốc của anh. Tay anh luồn xuống dưới, vuốt ve vùng kín tôi qua lớp quần lót mỏng. Tôi ướt át, chất lỏng ấm áp thấm qua vải, mùi dục vọng nồng nàn lan tỏa – ngọt ngào, mặn mòi như biển cả.
"Em đẹp quá, Lan," anh thì thầm, cởi bỏ hết quần áo chúng tôi. Cơ thể anh trần trụi trước mắt tôi: dương vật anh cương cứng, mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng. Tôi nắm lấy nó, cảm nhận độ cứng nóng bỏng, da mịn trượt dưới lòng bàn tay. Anh rên lên, đẩy tôi nằm ngửa, chân tôi dang rộng mời gọi. Anh hôn xuống bụng tôi, lưỡi anh chạm vào âm vật, liếm láp nhẹ nhàng rồi mạnh mẽ hơn. Khoái cảm dâng trào như sóng vỗ, tôi cong người, tay bấu chặt ga giường, tiếng rên lớn hơn: "Huy... anh... đừng dừng lại!"
Anh trườn lên, dương vật anh chà sát lối vào tôi, trơn tru nhờ chất nhờn. "Em sẵn sàng chưa?" anh hỏi, mắt nhìn tôi đầy yêu thương. "Có, anh vào đi," tôi thì thầm, chân quấn quanh hông anh. Anh đẩy vào chậm rãi, từng centimet lấp đầy tôi, căng tràn, đau ngọt xen lẫn. Chúng tôi cùng rên rỉ khi anh chạm đáy, nhịp điệu bắt đầu: chậm rãi rồi nhanh dần. Tiếng da thịt va chạmbạch bạchvang lên, hòa cùng tiếng giường kêu cót két. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt xuống ga giường, mùi mặn chát kích thích khứu giác.
Anh thay đổi tư thế, tôi ngồi lên anh, cưỡi ngựa trên cơ thể cường tráng. Tay tôi chống lên ngực anh, nhịp nhàng lên xuống, dương vật anh ra vào sâu hơn. Tôi cảm nhận từng nếp gấp âm đạo ôm chặt lấy anh, khoái cảm lan tỏa từ bụng dưới lên não bộ. "Lan... em tuyệt vời," anh rên, tay bóp mông tôi, ngón tay ấn nhẹ hậu môn tăng thêm kích thích. Tôi cúi xuống hôn anh cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt, vị mồ hôi mặn trên môi.
Sao có thể tuyệt đến vậy? Mọi thứ xung quanh mờ nhạt, chỉ còn anh và mình, hòa quyện thành một.
Cao trào đến gần. Nhịp thở chúng tôi dồn dập, tim đập như trống trận. Anh lật tôi nằm sấp, lấy từ phía sau, tay vuốt ve âm vật cùng lúc. "Anh sắp... Lan!" anh gầm gừ. Tôi cũng vậy, cơ thể co giật, âm đạo siết chặt quanh anh, cơn cực khoái bùng nổ như pháo hoa. Anh xuất tinh bên trong, dòng tinh nóng hổi tràn đầy, chúng tôi cùng hét lên trong khoái lạc. Anh nằm đè lên tôi, thở hổn hển, môi hôn nhẹ lên lưng tôi.
Sau đó, chúng tôi nằm ôm nhau, da thịt dính sát, mồ hôi nguội dần. Ánh trăng lọt qua rèm, chiếu lên cơ thể trần trụi. "Bài toán sinh viên trong Java đã giải xong rồi, nhưng anh muốn giải những bài toán khác với em mãi mãi," anh thì thầm, vuốt tóc tôi. Tôi mỉm cười, đầu tựa ngực anh, nghe nhịp tim bình yên trở lại. Đêm ấy không chỉ là code, mà là khởi đầu của một mối tình nồng cháy, nơi dục vọng và trí tuệ hòa quyện.
Sáng hôm sau, chúng tôi thức dậy trong vòng tay nhau, code hoàn hảo trên laptop, và ký ức về những đụng chạm vẫn còn nóng bỏng. Cuộc sống sinh viên bỗng trở nên thú vị hơn bao giờ hết.