Đêm ấy, căn phòng ngủ của chúng tôi ngập tràn ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đầu giường. Tôi, Minh, ngồi trên mép giường, tay cầm tờ giấy khám bệnh mới nhất.Bệnh tiểu đường và khả năng tình dục– cụm từ ấy cứ ám ảnh tôi suốt mấy tháng nay. Bác sĩ bảo đường huyết ổn định nhờ thuốc, nhưng nỗi lo về "chuyện ấy" thì vẫn lởn vởn. Tôi 48 tuổi, cơ thể không còn sung sức như thời trẻ, và Lan, vợ tôi, vẫn đẹp mê hồn với làn da trắng mịn, mái tóc dài óng ả. Liệu tôi có làm cô ấy thất vọng?
Lan bước vào từ phòng tắm, chỉ quấn khăn tắm mỏng manh, những giọt nước còn đọng trên vai, lấp lánh dưới ánh đèn. Mùi xà phòng hoa nhài thoang thoảng lan tỏa, quyện lẫn với hương da thịt ấm áp của cô ấy. Cô ấy mỉm cười, ngồi xuống bên tôi, tay nhẹ nhàng đặt lên đùi tôi qua lớp quần ngủ mỏng.
"Anh sao vậy Minh? Lại nghĩ ngợi gì à?"Giọng cô ấy ngọt ngào, như mật ong tan chảy.
"Anh sao vậy Minh? Lại nghĩ ngợi gì à?"
Tôi thở dài, đưa tờ giấy cho cô ấy.Cô ấy đọc lướt qua, rồi ngẩng lên, mắt long lanh hiểu biết."Bệnh tiểu đường và khả năng tình dục của anh không phải vấn đề đâu. Em biết anh lo, nhưng tối nay, để em chứng minh nhé?"
Tim tôi đập nhanh hơn. Lan luôn là người phụ nữ mạnh mẽ, luôn biết cách khơi dậy ngọn lửa trong tôi. Cô ấy đứng dậy, thả khăn tắm rơi xuống sàn, để lộ thân hình cong cong hoàn hảo. Da cô ấy mịn màng như lụa, núm vú hồng hào săn chắc dưới ánh đèn. Tôi nuốt nước bọt, cảm giác nóng ran lan từ bụng dưới.
Cô ấy tiến lại gần, quỳ xuống trước mặt tôi, tay vuốt ve đùi tôi.Móng tay sơn đỏ nhẹ nhàng cào nhẹ qua lớp vải,gửi những cơn rùng mình điện giật dọc sống lưng tôi. "Hãy để em chăm sóc anh," cô ấy thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào tai tôi, mang theo mùi bạc hà từ kem đánh răng.
Tôi gật đầu, để mặc cô ấy kéo quần tôi xuống. Cậu nhỏ của tôi đã bắt đầu cương lên, dù tôi vẫn còn chút e ngại. Lan mỉm cười hài lòng, môi cô ấy chạm nhẹ lên đùi trong, lưỡi liếm nhẹ nhàng, ướt át. Cảm giác ấy như dòng điện, làm tôi rên khẽ. Tiếng rên của tôi hòa quyện với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa nhỏ trong phòng.
Nội tâm tôi hỗn loạn: Liệu bệnh tiểu đường có làm tôi thất bại? Nhưng Lan kiên nhẫn, tay cô ấy vuốt ve nhẹ nhàng, kích thích từ gốc đến đầu,khiến máu dồn về đó mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mùi mồ hôi nhè nhẹ bắt đầu tỏa ra từ da tôi, quyện với hương nước hoa của cô ấy – một hỗn hợp say đắm.
Cô ấy ngẩng lên, mắt nhìn thẳng vào tôi đầy thách thức."Thấy chưa anh? Nó vẫn mạnh mẽ lắm. Đừng để bệnh tiểu đường đánh bại khả năng tình dục của anh."Rồi cô ấy ngậm lấy, môi mềm mại bao quanh, lưỡi xoáy vòng vòng. Tôi nắm chặt ga giường, tiếng thở dốc vang lên, cơ thể run rẩy. Mỗi cú mút đều mang theo tiếng chụt ướt át, vị mặn của da thịt tôi lan trên đầu lưỡi cô ấy.
"Thấy chưa anh? Nó vẫn mạnh mẽ lắm. Đừng để bệnh tiểu đường đánh bại khả năng tình dục của anh."
Tôi kéo cô ấy lên, hôn ngấu nghiến. Môi cô ấy ngọt lịm, lưỡi quấn quýt, trao đổi nước bọt nóng hổi. Tay tôi khám phá thân thể cô ấy: vuốt ve bầu ngực đầy đặn, ngón tay vê núm vú cứng ngắc, cảm nhận nhịp tim cô ấy đập loạn nhịp dưới da thịt. Cô ấy rên rỉ vào miệng tôi, âm thanh ấy như bản giao hưởng khêu gợi.
Chúng tôi ngã xuống giường, da thịt chạm da thịt, nóng bỏng và trơn tru nhờ mồ hôi. Lan nằm ngửa, dang rộng chân, mời gọi. Tôi hôn từ cổ xuống ngực, liếm láp bụng phẳng lì, rồi xuống vùng kín ẩm ướt. Mùi hương phụ nữ nồng nàn xộc vào mũi tôi – muối mặn pha lẫn ngọt ngào. Lưỡi tôi chạm vào hột le sưng mọng, cô ấy cong người, tay bấu chặt tóc tôi.Tiếng rên của cô ấy lớn dần,hòa với tiếng ga giường sột soạt.
"Anh... anh làm em điên mất..."Cô ấy thì thầm, hông uốn éo theo nhịp lưỡi tôi. Tôi tăng tốc, ngón tay luồn vào bên trong, cảm nhận thành âm đạo co bóp chặt chẽ, ướt át bao quanh. Nước nhờn của cô ấy chảy ra, vị chua ngọt trên lưỡi tôi.
"Anh... anh làm em điên mất..."
Giờ là lúc tôi lo lắng nhất. Tôi trườn lên, cậu nhỏ cứng ngắc chạm vào cửa mình cô ấy.Liệu nó có trụ nổi? Bệnh tiểu đường và khả năng tình dục – tôi từng đọc bao bài báo về đàn ông mất phong độ.Nhưng Lan vòng tay ôm tôi, thì thầm:"Từ từ thôi anh, em muốn cảm nhận từng chút một."
"Từ từ thôi anh, em muốn cảm nhận từng chút một."
Tôi đẩy nhẹ, đầu khấc trượt vào, bao quanh bởi sự ấm áp siết chặt. Cảm giác ấy tuyệt vời – như trở về nhà sau bao ngày xa cách. Cô ấy rên lớn, chân quặp chặt hông tôi. Tôi đẩy sâu hơn, từng nhịp một, cảm nhận ma sát mịn màng, tiếng da thịt va chạmphạch phạchvang vọng. Mồ hôi nhỏ giọt từ trán tôi xuống ngực cô ấy, lấp lánh.
Rồi nhịp điệu tăng dần. Tôi dập mạnh hơn, tay chống hai bên, nhìn vào mắt cô ấy – đôi mắt mờ đi vì khoái lạc. Cô ấy cào nhẹ lưng tôi, để lại những vệt đỏ rát bỏng, đau đớn xen lẫn sung sướng.Hơi thở chúng tôi hòa quyện, tiếng rên hòa tấu thành bản tình ca hoang dại.Bên trong cô ấy co thắt mạnh mẽ, báo hiệu cao trào.
"Em... em sắp..." Cô ấy hét khẽ, cơ thể cong lên, run rẩy dữ dội. Tôi cảm nhận dòng nước ấm phun ra, ướt đẫm đùi chúng tôi. Điều đó đẩy tôi đến giới hạn. Dù bệnh tiểu đường, khả năng tình dục của tôi vẫn bùng nổ – tôi dập vài nhịp cuối cùng, rồi bùng nổ bên trong cô ấy, dòng tinh nóng hổi tuôn trào, từng đợt co giật thỏa mãn.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, da thịt dính chặt vào nhau bởi mồ hôi và dịch yêu. Lan vuốt ve má tôi, mỉm cười mệt mỏi nhưng hạnh phúc."Thấy chưa anh? Anh vẫn tuyệt vời. Bệnh tiểu đường chỉ là một phần, tình yêu của chúng ta mới là chìa khóa cho khả năng tình dục."
"Thấy chưa anh? Anh vẫn tuyệt vời. Bệnh tiểu đường chỉ là một phần, tình yêu của chúng ta mới là chìa khóa cho khả năng tình dục."
Tôi ôm cô ấy chặt hơn, cảm giác bình yên lan tỏa. Mùi tình ái vẫn đọng lại trong không khí, tiếng tim đập chậm rãi hòa quyện. Lần đầu tiên sau bao lo lắng, tôi tin rằng chúng tôi có thể vượt qua mọi thứ. Đêm ấy,bệnh tiểu đường và khả năng tình dụckhông còn là nỗi ám ảnh, mà trở thành câu chuyện đẹp đẽ của riêng chúng tôi.
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm cửa, đánh thức chúng tôi. Lan vẫn ngủ say trong vòng tay tôi, môi khẽ mỉm cười. Tôi hôn nhẹ lên trán cô ấy, lòng tràn đầy biết ơn. Cuộc sống với bệnh tiểu đường vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, khả năng tình dục của tôi – và tình yêu của chúng tôi – mạnh mẽ hơn bao giờ hết.